Make your own free website on Tripod.com



Vợ Tôi Tôi Sợ
(Tŕnh bày: Văn Hường)

(Tân Nhạc)

Buồn thay v́ tôi là thân nam nhi, thân mày râu, thân mày râu, nhưng mà không có quyền trong nhà. V́ thương vợ tôi nên không đôi co, không rầy la, khi cùng nhau, canh không ngon với cơm hổng lành. Bà con gần xa họ không thương tôi, nên cười chê, cho rằng tôi, cho rằng tôi bất tài vô phần. Nào ai hay đâu, thương tôi vợ tôi, thương cành hoa, thương đời hoa, ai nỡ đâu thẳng tay dập vùi.


(Vọng Cổ)


Hỡi những bậc nam tử mi tu, hỡi các đấng trượng phu từ thanh niên râu chi ư mấy cụ già lăo nhược, hăy đứng lên chung lưng đấu cật, mà cùng nhau sợ vợ cho vui cửa vui ................... nhà. Bà con lối xóm họ điệu th́ họ kêu ḿnh thương vợ, c̣n họ ghét th́ họ gọi là thờ bà. Nhưng ở đời mà, hơi sức đâu bận tâm tới miệng lằn, lưỡi mối, ăn no rồi cái rồi bươi móc chuyện của ngươi ta hoài, vậy hà. Có câu trị quốc tề gia, phu phụ thuận hoà th́ gia đạo mới yên. Tơ hồng, nguyệt lăo se duyên, kẻ được vợ hiền, c̣n người rinh con vợ dữ.

Nói không phải khoe với anh Ba, chứ tôi dám chắc nội cái xóm năng-xi chưa chắc có tay nào sợ vợ cho bằng Văn Hường này sợ vợ, nhưng cái sợ của tôi là cái sợ có sách vở, cái sợ cao cấp, cái sợ có nghệ thuật mà. Chứ đâu phải thứ sợ tay mơ của mấy cha lục lục thường tài. V́ hồi ban sơ mới lấy nhau tôi nhè lỡ sợ cho nên tới ngày nay, tôi tiếp tục sợ hoài. Vậy mà bà con lối xóm họ đâu có thông cảm, họ xậm x́, xậm xịt, họ nói là “Quư phụ nha nha, sợ vợ như là sợ...” ớ nhưng mà anh Ba ơi, tôi gẫm lại vợ ḿnh th́ ḿnh cứ sợ há hông. Chớ ḿnh đâu có điên dại ǵ mà ḿnh lại sợ vợ người ta.

    Nhỏ cũng sợ, mà già cũng sợ,
    Sách có câu, “Sợ vợ mới nên,”
    Tại tôi muốn ăn ở cho đúng sách thánh hiền,
    Chứ thân bảy thước, ai sợ ǵ phụ nữ.
Ủa, làm ǵ anh ngó tôi rồi anh cười chúm chím làm tôi quê quá xá vậy anh Ba? Hứ, chắc anh nghe tôi nói coi bộ hùng hổ quá rồi anh nhớ lại phải hông? Anh nhớ lại mấy lần anh đến thăm tôi anh đều thấy tôi mặt mày sưng húp, mắt bầm đen và lổ mũi ăn .......... trầu. Ạ, đó là tại vợ tôi nó nựng tôi hơi nặng tay, nên tôi mới bể đầu. Điều đâu có sao, chết chóc ǵ anh Ba. Sách có câu, “Đèn nhà ai nấy sáng, thương nhau lắm mới đánh nhau đau.” Lỗ đầu gẫm chẳng có sao, băng keo dán lại lấy dầu xức vô, máu ra một lát nó khô, chứ c̣n căi lại th́ ô hô sập nhà.

Đó anh Ba thấy hông, từ vua chúa tới thứ dân, từ khố rách áo ôm, cho tới tay to mặt lớn, từ quê tới tỉnh, từ ruộng rẫy tới thị thiền, ai ai cũng sợ vợ ráo trơn, ráo trọi, bởi v́ cái vụ sợ vợ là cái chuyện dĩ nhiên mà anh Ba, xấu hổ ǵ chuyện đó anh. Đàn bà là xếp gia đ́nh, nam tử tụi ḿnh phải rắc rắc tuân theo, sợ nào bằng sợ vợ làm reo, nổi giận nó dám bỏ chèo queo một ḿnh. Sách nhị thiên đường có câu, “Phu xướng, phụ tuỳ,” giải cho sát nghĩa là “chồng quỳ vợ dọi”. Anh Ba ơi nên hư số hệ nơi trời, vợ ḿnh ḿnh sợ, ai cười mặc ai.



Hết.