Make your own free website on Tripod.com



Tựa Tuồng Sn Khấu
(Trnh by: Văn Hường)

    Nghĩ tức tối mấy đm rồi khng ngủ được,
    Giận con Hai ln đ Lỡ Bước Sang Ngang,
    Để thn ti như Kiếp Hoa Tn,
    Đnh m hận với Cung Đn Vĩnh Biệt.
Bỗng một hm ti gặp n đang ngồi ăn bn riu ở tại chợ Cầu ng Lnh, ti liền cất tiếng ku rằng: "Hai ơi! Nỡ no em vội bỏ anh ra đi như Thuyền Ra Cửa Biển để cho tnh ta tan vỡ như Lương Sơn B, Chc Anh.......Đi." Nghe ti ku n liền quay lại nhn ti m vỉnh cặp lng my. Ti lật đật chạy đến chưa kịp ni cu g th n liền bỏ đi ngoe nguẩy, vẻ mặt oai hng như C Gi Đồ Long. Ti liền theo năn nỉ, "C g đu m em lại giận anh như thế? Tnh anh đối với em lc no cũng trn đầy như Tấm Lng Của Biển. Th nỡ no em lại đối với anh qu cay đắng nặng nề như Song Long Thần Chưởng."

Thấy n c mi bớt giận nn ti năn nỉ tiếp, "Xin em đừng giận v lc no anh cũng muốn đi ta được Đẹp Duyn Cha Thp, v xy đắp tnh ta trong Manh o Qu Ngho. D cho anh c phải phơi thy ngoi Vạn L Trường Thnh, hoặc lm Cnh Chim Trời bạt gi, hay l Hong Đế Của Thy Ma. Anh cũng vẫn một lng yu em mi mi, v nguyện xy hạnh phc bn Chn Trời Mới. Anh tặng nng Hai Chuyến Xe Hoa, đượm hương tnh trong Nửa Bản Tnh Ca."

Nghe ti năn nỉ một hồi n liền ni, "Khng phải ti ch anh ngho khổ g hết , m ti chỉ ght anh c ci tnh lưu manh, hung dữ h." Ti liền trả lời, "Khng, khng phải đu em . Xin em đừng nghĩ lầm như thế, anh khng bao giờ hung dữ như Lệnh X Xc, hay Người Giết Mướn, hoặc Người Đao Phủ, m sự thật th anh hiền ho như Phật Tử Hốt Phi. Cn em th dịu dng như Nụ Cười Sư Nữ, với một tm hồn của Người Mẹ Việt Nam. Em như Người Đẹp T Chu, cn anh dũng cảm như Anh Hng Xạ Điu, cng nhau xy đắp tnh yu, Nửa Đời Hương Phấn khỏi c liu lạnh lng.

    Ti lo sợ cho Hai Chiều Ly Biệt,
    Sợ con vợ nh n m gi theo trai,
    Sợ n sống lang thang như B Cha Ăn My,
    Sợ n vất vả như Người Khng Mẹ.
Nhưng n cũng bỏ ti để tm Đường Ln Xứ Thi, ti chỉ đứng nhn theo m lệ đổ như Mưa.........Rừng. Lệ thảm đầy vơi như Nước Mắt Kẻ Sang Tần. Sống cảnh c đơn sầu ln ngọn cỏ, gởi tm hồn theo L Của Rừng Xanh. Từ nay Đi Mắt Người Xưa khng cn thấy nữa, đ đi rồi theo V Ngựa Đm Trăng. Anh đợi em Hai Ma Thu Lạnh, chỉ nghe trống hong hn bn Vườn Hạnh Sau Cha.

Anh cn nhớ lc trước gần đến ngy cưới em m khng c một đồng ten dnh ti, phải vay tiền xăng xt, đt đui, v vng su bạc mười. D biết họ cho vay ăn lời thắt họng nhưng anh đy vẫn tươi cười. V anh qu em như Tnh Nng Ca Kỷ, như C Gio Hiền, như Người Đẹp Bạch Hoa Thn. V chnh em đ ni với anh khi hai ta yu nhau th d cho ai c Đồ Long Đao hay Gươm Ngũ Đế cũng khng dễ g chia rẻ, thế m nay em lại đem lng bội phản, để năm canh Bụi Mờ Ải Nhạn, để tnh ta theo nước chảy qua cầu.

Đm nay anh ra Dưới Cội Bồ Đề nhn Trăng Sương Cầu Trc, gởi tm tnh theo Tiếng Trống Sang Canh, bỗng từ xa vi tiếng c rc ln nghe rợn người như Hồn Ma Bo On, gi thổi r ro như Quỷ Bo phong ba. Nhn Sương M Trn Non Cao m tm bo, ruột thắt, khiến anh nhớ lại Hai Trăm Đm Chia Ly di đăng đẳng, nhớ lại bng hnh em như Con Gi Chị Hằng. Em đ Lỡ Bước Sang Ngang, một trang tnh sử của nng đ qua. Anh yu C Gi Sng Đ, Mắt Em L Bể Oan Cừu ngn thương.



Hết.